Có nơi nào mưa buồn hơn Đà Lạt.
Cả tháng xám ngát một màu tro,
Mưa bay bay, mưa lất phất, chợt mưa to.
Mưa dai dẳng,trên tàn ô người cô lữ.
Con dốc vắng, bóng người đi lầm lũi,
Mưa chan hòa, thấy mặn ở đầu môi.
Là nước mưa hay nước mắt ai rơi.
Buồn mà chi? hỡi người em gái nhỏ?
Sao không cố gắng chờ thêm chút nữa.
Người đi rồi... anh sẽ thế.. uống cùng em.
Chén rượu cay, lòng ấm lại môi mềm.
Em sẽ thấy, không buồn mưa đất khách.
Nếu một mai có lần lên Đà Lạt,
Hãy gọi anh...anh đến...uống cùng em.
Nhớ một thời Blog Yahoo
Mien Thuong
14:03 14 thg 8 2012
14:03 14 thg 8 2012
